Người mẹ biết chấp nhận những thiếu sót của con sẽ mang lại cho đứa trẻ tính linh hoạt

Người mẹ đích thực: Chấp nhận khả năng tự nhiên của đứa trẻ và đừng nhấn vào điểm yếu của chúng

Điểm mấu chốt: Biết chấp nhận

Lợi ích con nhận được: Thái độ lạc quan và dễ lấy lại tinh thần

Bài học từ người mẹ đích thực: Có lẽ điều mà các bà mẹ ao ước nhất là cuộc sống sẽ mang đến cho con mình hạnh phúc. Nhưng không may, quá nhiều đứa trẻ không thể đương đầu nổi với cuộc sống. Nhưng dù vấnd dề là gì thì người mẹ đích thực sẽ biết điều gì có thể thay đổi được, điều gì không và họ sẽ nhận ra rằng biết chấp nhận những thứ không thể thay đổi được chính là bí quyết giúp đứa trẻ đối mặt với thử thách và điều khiển được cuộc sống của mình. Và vì vậy những người mẹ này sẽ tập trung vào nuôi dưỡng những điểm mạnh, kỹ năng, năng khiếu tự nhiên của đứa trẻ và không nhấn vào điểm yếu của chúng. Bài học về sự chấp nhận mà họ dạy đứa trẻ sẽ mang đến cho chúng khả năng lấy lại tinh thần, sự hy vọng, cái tôi đích thực. Và đấy chính xác là những đặc điểm bất cứ đứa trẻ nào cũng cần để tự tin và lạc quan đương đầu với cuộc sống. 
 
Người mẹ biết chấp nhận những thiếu sót của con sẽ mang lại cho đứa trẻ tính linh hoạt

“Cô ấy chấp nhận bản thân đứa con của mình.”
Là một người mẹ, việc của tôi là nuôi dưỡng những gì có thể và tin vào Chúa về những gì không thể.

Vào cuối tuần đầu tiên ở nhà trẻ, cậu con trai năm tuổi của tôi, Adam, phấn khởi về nhà và tuyên bố với tôi là tất cả những người nó gặp đều là “những đứa trẻ tuyệt vời.”

“Tên cậu ấy là Max Englund, cậu ấy là bạn thân mới của con” thằng bé khẳng định. “Cậu ấy có thể qua chơi không mẹ?” Nó nài nỉ. “Làm ơn?”

“ Thật tuyệt khi con tìm được một người bạn thân mới, Adam.” Tò mò về cậu bé kia có điểm gì mà lại khiến con trai tôi thích thú như thế, tôi hỏi, “Con thích điểm gì ở cậu ấy?”

“Ở cạnh cậu ấy rất vui. Cậu ấy luôn khiến con cười. Chúng con làm mọi thứ cùng nhau và thích tất cả những thứ đó”, Adam giải thích “Cậu ấy có thể đến đây chơi được không ạ?” Thằng bé lại hỏi.

“Tất nhiên là được rồi. Mẹ rất mong được gặp cậu ấy”, tôi thật lòng trả lời.

Việc gặp bạn của con và xem cái gì hấp dẫn mình đến thế luôn thú vị. Con trai tôi là người rất thích vui vẻ và cậu bé này có vẻ là một người bạn đồng hành hoàn hảo. Tôi đã không phải đợi lâu.

Trong tuần tiếp theo, tôi đến trường đón con sớm hơn một chút, hy vọng có thể gặp mẹ Max. Hầu hết các bà mẹ đều đang nói chuyện với nhau trong khi đợi con mình trước cổng nhà trẻ, nhưng có một người đứng một mình như thể cô ấy không quen ai cả. Tôi tự hỏi đó có thể là mẹ Max không.

“Chào” Tôi chào. “Tôi là mẹ của Adam”.

“Ồ, rất vui được gặp cô” cô ấy trả lời bằng giọng miền Nam vui vẻ. Cô ấy rất cuốn hút. “Tôi là Bonnie Englund, mẹ của Max. Thằng bé đã nói chuyện về Adam cả tuần nay rồi”.

“Adam cũng thế. Thật tuyệt khi hai thằng bé lại hợp nhau đến thế”

“Hay chúng ta lên kế hoạch gặp nhau trong tuần này đi,” Cô ấy nói.

Ngày đó cánh cửa mở ra. Tôi đứa mắt tìm kiếm Adam trong một đám trẻ lố nhố. Nhưng tôi nghe thấy trước khi nhìn thấy. Giọng cười của thằng bé không lẫn đi đâu được và nó đang cười với một cậu bé khác mà tôi nghĩ đấy hẳn là “cậu bạn thân mới” nổi tiếng của nó mà tôi mong chờ được gặp. Nhưng tôi phải thừa nhận là khi tôi nhìn thấy Max tôi đã bị chững lại.

Đầu tiên, Max quá đáng yêu: đôi mắt to màu xanh, tóc vàng hoe, khuôn mặt như thiên thần, và nụ cười tươi rói: một đứa trẻ đáng yêu. Cái mà tôi bất ngờ chính là Max đi xe lăn, tay lúc nào cũng để trên cái nút điều khiển xe. Trong tất cả những cuộc nói chuyện với Adam, điều này không hề được nhắc đến. Rõ ràng con trai tôi đã quên chi tiết này và mối quan tâm duy nhất của nó là cho tôi được gặp bạn của nó. Thằng bé vòng ra sau xe lăn rồi đẩy xe về phía tôi trong khi cả hai đứa đang cười đùa.

“Mẹ!” Adam hét lên. “Hãy gặp bạn con, Max!”

Không hề chần chừ, Max vui vẻ vẫy tay chào tôi. “Chào cô Borba!” cậu bé nói. “Adam có thể qua nhà cháu được không ạ? Chúng cháu có bao nhiêu là sở thích chung.”

Trong vài giây tôi đã biết tại sao Adam lại bị cậu bé này hấp dẫn thế. Max có tất cả những điểm hấp dẫn nhất của một đứa trẻ như: vui vẻ, lịch sự, tốt bụng, đặc biệt và “đơn giả là tuyệt vời”. Không nghi ngờ gì nữa, đây chính xác là hình mẫu người bạn mà bố mẹ nào cũng muốn con mình có. Các bạn học của cậu bé cũng xác nhận điều này – đứa trẻ nào đi qua cũng vẫy chào tạm biệt cậu bé. Như tôi quan sát ngày hôm đó ở nhà trẻ, có một điều rất rõ ràng là: Max là đứa trẻ mà ai chơi với cậu bé sẽ đều rất thích.

Từ lúc bác sĩ của Max nói rằng cậu bé không thể đi được nữa, bố mẹ cậu quyết định là sẽ nuôi con mình theo cách bình thường nhất có thể. Thế nên Max làm mọi thứ - hầu hết mọi thứ - những thứ một đứa trẻ bình thường ở tuổi cậu vẫn làm: học bơi, hướng đạo sinh, đi dã ngoại. Dù Max phải trải qua vài cuộc phẩu thuật đau đớn và đối mặt với vô số khó khăn, nhưng bố mẹ cậu bé không bao giờ bỏ qua điều gì hay để cậu phụ thuộc vào họ. Đấy là cách họ cảm thấy Max có thể thích nghi và tận hưởng hoàn toàn cuộc sống. Chuẩn mực của bố mẹ cậu bé có thể áp dụng lên bất cứ đứa trẻ nào: Cậu bé phải lịch sự, có trách nhiệm, biết tôn trọng người khác và vui vẻ.

Triết lý làm cha mẹ cơ bản họ truyền cho Max là, “Đúng, thật buồn cười khi con bị khuyết tật, nhưng điều đó không thể thay đổi nên hãy tập trung vào những thứ con may mắn có được.” Không có sự đối xử đặc biệt nào chỉ vì Max bị khiếm khuyết. Cậu bé không bao giờ được miễn bài tập hay việc nhà chỉ vì cậu bị hạn chế trên chiếc xe lăn; và thái độ “con khổ quá” không bao giờ được phép.

Buổi giới thiệu Max của Adam tuần đó đã bắt đầu một tình bạn thân thiết giữa hai cậu bé. Tôi không thể miêu tả hết những quảng thời gian vui vẻ của bọn trẻ bên nhau và những điều tuyệt với mà việc Max phải ngồi trên xe lăn cũng không ảnh hưởng gì. Nhờ cá tính vui vẻ và sẵn có thái độ tuyệt vơi của bố mẹ cậu bé mà chúng tôi đều yêu Max vì chính bản thân cậu. Khi cậu bé đến nhà chơi, cậu đều xin bỏ xe lăn ra và tôi sẽ bế cậu lên trên tầng cùng với cái gối sau lưng để cậu và Adam có thể chơi lego. Mỗi lần bị đổ người xuống, cậu lại nói bằng giọng vui vẻ đáng yêu, “Michele, cô có thể lại dựng cháu dậy được không ạ?” Và chúng tôi lại nhấc cậu dậy.

Vào sinh nhật lần thứ sáu của Adam, thằng bé muốn tổ chức tiệc bơi cùng bạn bè và tất nhiên Max đứng đầu danh sách mời. Tôi khá lo ngại. Làm thế nào mà Max có thể tận hưởng bữa tiệc khi mà các bạn cậu đều bơi.

“Đừng lo, mẹ. Max có thể bơi mà”

Chắc rồi, ngay khi mẹ Max đưa cậu bé đến, Bonnie để cậu xuống nước và cậu nổi lên, mặt úp xuống nước. Khi nào cậu bé cần không khí cậu sẽ lắc đầu từ trước ra sau và người gần cậu sẽ lật ngược cậu lại.

Năm sau đó, khi bọn trẻ điên đảo vì trò trang trí nan hoa xe đạp với những dây óng ánh màu sắc sặc sỡ, Bonnie cũng làm như thế với chiếc xe lăn của Max nên cậu có thể đi quanh nhà và sân trường nổi bật như những người khác.

Với chúng tôi, chiếc xe lăn của Max thực sự vô hình. Patty Service, hàng xóm của Bonnie, còn nhớ cậu con trai năm tuổi của cô một hôm đã nhảy vào nhà sau khi đi học về và điên cuồng tìm cô. “Con vừa nghe một điều khủng khiếp về Max” con cô khóc. “Mấy đứa trẻ ở trường nói là Max bị khuyết tật! Cậu ấy là bạn con, mẹ. Chúng con chơi với nhau hằng ngày mà tại sao không ai nói với con là cậu ấy bị khuyết tật?”.

Những năm đó mang đến cho tôi biết bao kỷ niệm đẹp vì những người bạn thân nhất của con bạn thường chiếm giữ một vị trí đặc biệt trong tim bạn. Mọi người trong gia đình tôi đều yêu Max: chúng tôi lúc nào cũng nói với cậu (tất nhiên là nửa đùa nửa thật) là khi nào bố mẹ cậu đuổi cậu thì chúng tôi sẽ nhận nuôi cậu. Chuyện đó không thể nào được vì bố mẹ cậu bé rất yêu cậu.

Tất nhiên là cuộc sống không phải lúc nào cũng dễ dàng với Max. Cậu thường xuyên phải đi gặp bác sĩ và vài lần phải nằm viện. Cậu bé cũng phải chịu đựng vài cuộc phẩu thuật đau đớn. tôi chắc chắn là có nhiều khó khăn hơn chúng tôi được nghe kể. Nhưng không có gánh nặng nào có thể làm chìm tinh thần, tính lạc quan và cái nhìn cuộc sống tích cực của cậu bé.

Đừng hiểu lầm tôi: Max không phải là một thiên thần bé nhỏ lúc nào cũng nói xin chào. Max là một đứa trẻ bình thường và mẹ cậu bé sẽ không để cậu thoát được chuyện gì cả. Tôi còn nhớ một lần cậu em hỏ của cậu bé, Graves, làm vỡ gì đó khiến Max rất buồn và cậu đã cố đè lên Graves bằng chiếc xe lăn của mình.

“Max Englund” mẹ cậu nói bằng giọng chắc nịch. “Dừng ngay lại và xin lỗi em con đi” Tất nhiên là Max làm theo ngay. Bonnie rất nghiêm túc trong phép lịch sự cũng như cách cư xử và không có ngoại lệ.

Thời gian đi qua và Max thoải mái với chúng tôi hơn, cậu bé chia sẽ những thất vọng của cậu với chúng tôi. Ước mơ thầm kín, cậu một lần đã nói với tôi, là được di chuyển mà không cần xe lăn: “Đôi khi cháu ước cháu có thể bay,” cậu nói. “Khi đó cháu sẽ giống những đứa trẻ khác.” Nhưng tất nhiên cậu biết đấy là ước mơ không bao giờ có thể thành sự thật.

Điều khiến Max khác biệt là việc cậu đối mặt với thất vọng khi cậu không thể làm được những điều những đứa trẻ khác có thể. Cậu rất linh hoạt: thậm chí khi việc đi lại gặp khó khăn, nhưng Max có thể lấy lại tinh thần và luôn luôn có cái nhìn tích cực về cuộc sống.

Tình bạn vui vẻ, vô tư giữa Adam và Max tiếp tục từ năm này qua năm khác. Quãng thời gian ở trường tiểu học Katherine Finchy của chúng sớm qua đi: bọn trẻ lớn lên và giờ nó là vấn đề. Chúng chuyển đến trường trung học Raymond Cree. Vào một buổi tối chiều kinh khủng tháng hai, khi bọn trẻ đang học lớp sáu, tôi nhận được một cuộc gọi làm chấn động cuộc sống của chúng tôi.

Bạn của Bonnie, Judy Baggott, khóc lóc đến mức tôi không thể nghe được cô ấy nói gì. “Max mất rồi, sáng nay,” cô ấy nói. “Phổi của nó không chịu đựng được nữa. Họ không thể cứu nó.” Max mới mười một tuổi.

Tôi còn nhớ chính xác cái khoảnh khắc tôi nghe được tin đó. Người tôi như mất hết sức. Tôi bị choáng. Phải mất một đến hai phút tôi mới có thể thở được bình thường. Adam sụp đổ - đầu tiên thằng bé không thể nói gì và sau đó nó ngơ ngẩn đi quanh nhà trong vài ngày. Khi vào nhà tắm, tôi thấy thằng bé đã dán ảnh của nó và Max chụp chung hồi học nhà trẻ trong bộ đồ Tiger Cub – áo phông màu cam và trắng, mũ bóng chày màu cam sáng, miếng dán Tiger Cub trên chop mũ, khoác tay nhau cười tươi.

Không ai trong số chúng tôi có thể hỏi han xem bố mẹ Max sẽ đối mặt với mất mát này như thế nào – nỗi đau buồn của họ vượt ngoài sức tưởng tượng của tôi.

Đã gần hai mươi năm từ khi Max mất, năm nay lẽ ra là năm cậu bé tốt nghiệp. Tôi gần đây có xem sổ lưu bút của con trai mình và thấy những bức ảnh Adam chụp với Max. Dường như chỉ mới ngày hôm qua khi bọn trẻ còn đang học ở nhà trẻ, và tôi gặp Max lần đầu tiên. (Tôi còn có thể nghe thấy Adam nói, “Mẹ hãy gặp bạn con, Max!) tác phẩm lego của chúng và tất cả những bữa tiệc sinh nhật tuyệt vời có cả hai đứa tham gia. Sao lại có thể lâu đến thế? Rồi đến bức ảnh Max với nụ cười truyền cảm hứng khi đang ăn que kem sô cô la yêu thích. Như thường lệ, sô cô la dính đầy trên khuôn mặt bé nhỏ của cậu. (“Cô có que kem sô cô la nào không, cô Michele?” cậu bé hỏi tôi bằng giọng đùa giỡn. Cậu biết tôi luôn luôn để dành kem cho cậu ở trong tủ lạnh.) Tôi gặt nước mắt khi nghĩ về cậu bé.

Max đã đến với cuộc đời của chúng tôi như một món quà. Thành thật mà nói, càng nghĩ về cậu bé thì tôi lại càng cảm thấy mình may mắn khi được biết cậu. Tôi biết rằng không phải chỉ mình tôi nghĩ thế.

Tôi còn nhớ một lần nói chuyện với Bonnie về Max. “Nếu cô có thể cho một người làm mẹ làm cha nào đó lời khuyên, cô sẽ khuyên gì?”

“Tôi biết tôi sẽ nói gì,” Bonnie nói, “Tôi sẽ nói với họ là khi nào con của họ phải nhận ‘án tử hình’, họ hãy chắn chắn sống từng ngày với con mình như thể đó là ngày cuối cùng. Đấy là điều chúng tôi luôn cố gắng với Max”

Giờ là cho cháu, Max. Cháu đúng là kho báu trong cuộc đời của chúng tôi.

Trên một tấm bảng ở trường trung học Raymond Cree có viết:

Tưởng nhớ bạn chúng tôi, Max England

1/7/1982 – 18/2/1994

Và tất cả những đứa trẻ rời bỏ chúng tôi trước khi chúng trưởng thành

Chân thành, 9/6/1994, lớp RC năm 1996.


Người mẹ đích thực học được gì từ câu chuyện này?

Max sinh ra đã bị khuyết tật và chỉ sống được một quãng thời gian ngắn ngủi nhưng bố mẹ cậu đã chấp nhận những thiếu sót của con và đảm bảo họ không cam thiệp gì vào việc con vẫn hoàn toàn có thể có bạn, chơi vui vẻ, được học hành, được chấp nhận và yêu thương. Đó là vì bố mẹ Max đã biết tập trung vào những gì con có thể chứ không phải những gì con không thể.
 

Quy luật của sự đền bù

Victor và Mildred Goertzel đã nghiên cứu tuổi thơ của 400 cá nhân thiên tài, bao gồm cả Einstein, Schweitzer, Gandhi, Roosevelt, Churchill, và Edison. Hai nhà nghiên cứu này đã giật mình khi phát hiện ra rằng 2/3 những tiên tài này có khiếm khuyết trầm trọng trong cuộc đời, bao gồm cả tuổi thơ rắc rối, yếu tâm lý, bố mẹ nghiện rượu, và vấn đề nghiêm trọng về mặt học tập. Điều gì đã giúp bù đắp cho những khiếm khuyết của họ và khiến họ thành công? Từ lúc còn nhỏ, những người này đã có một “ai đó rất quan trọng” giúp họ nhận ra tài năng tiềm ẩn của họ và khuyến khích họ phát triển.

Áp lực và khiếm khuyết là thực tế cuộc sống. Dù chúng ta không thể loại bỏ những áp lực tuổi thơ nhưng chúng ta có thể tối thiểu hóa ảnh hưởng của chúng bằng cách khuyến khích tài năng và thế mạnh của bọn trẻ.

Giờ hãy nghĩ về con bạn: áp lực, khiếm khuyết, hoặc giới hạn nào con bạn gặp phải? Điểm mạnh và tài năng sẵn có nào bạn có thể khuyến khích để giúp tối thiểu những điểm yếu hơn của con bạn?

Hai cách để công nhận điểm mạnh của con bạn.

1. Đóng khung ảnh: Hãy chụp lại hoạt động tập thể hiện điểm mạnh của đứa trẻ. Nếu con bạn có năng khiếu thể thao, là một người bạn tốt, đáng tin cậy, bức ảnh có thể làm con có thể là cảnh con đánh bóng chày, chơi với bạn và chăm sóc thú cưng của mình. Đóng khung bức ảnh đó lại và để nó quanh phòng đứa trẻ, trên tủ lạnh, hoặc ngay giữa bàn cà phê của bạn. Hãy đảm bảo là bạn miêu tả được điểm mạnh của con bạn khi bạn giải thích tại sao mình chụp bức ảnh đó. Thậm chí nếu bạn quên nhắc con bạn về tài năng của chúng hằng ngày, đứa trẻ cũng sẽ nhìn thấy bức ảnh.

2. Nói chuyện khích lệ. Mỗi tối, hãy cầm tay con bạn và hãy để từng ngón tay đứa trẻ là một tờ giấy nhắn về một điểm mạnh đặc biệt của nó: “Con rất giỏi nhiều việc: năng khiếu nghệ thuật này, tốt bụng này, có trách nhiệm này, chăm chỉ này, và con có một nụ cười rất đẹp nữa.” Một người mẹ đã nói với tôi rằng “Nói chuyện khích lệ” có tác dụng đến nỗi mà các con cô đã đòi mẹ viết những điểm mạnh của chúng tên từng ngón tay. Cô đã làm nhưng dùng mực không trôi chứ không phải bút nước để viết lên ngón tay con mình. Nó cũng không làm bọn trẻ phiền lòng. Hôm sau chúng đến trường và giải thích với giáo viên tại sao chúng lại có những chữ viết đó trên ngón tay.

Giá trị của việc khích lệ

Anamaria Jerad là mẹ của ba đứa trẻ sống ở nam California. Cô và chồng mình, Jim, nhận nuôi hai anh em, Johnny – bốn tuổi rưỡi, Joe – ba tuổi rưỡi. Chúng đã từng sống trong chín gia đình chăm sóc tạm thời trong vòng hai năm rưỡi. Bố mẹ ruột của chúng đang ngồi tù. Hai cậu bé này đã bị nhốt trong phòng tối một thời gian dài, chịu đựng sự bỏ bê nghiêm trọng cả về thể chất lẫn tinh thần.

Anamaria biết việc nuôi hai đứa trẻ này sẽ rất khó: đánh nhau, ồn ào, những con cáu kỉnh thường xuyên vì nỗi đau tinh thần chúng đã trải qua; và ác mộng khi đi ngủ nữa. Anamaria đã giúp Johnny có tiến triển nhưng gặp khó khăn với cách cư xử của Joe.

Một hôm khi tham gia buổi tập bóng đá của cô con gái lớn, Rachel, Anamaria gặp Peggy, một người mẹ khác, và nhanh chóng tìm được tiếng nói chung với cô.

“Chúng tôi đã nói chuyện mỗi thứ tư hàng tuần kể từ đó trong vòng mười tháng gần đây,” Anamaria giải thích. “Tôi sẽ kể cho Peggy những gì đã xảy ra với các cậu bé và những gì tôi nghĩ rằng tôi cần làm. Cô ấy thường đưa ra gợi ý. Và sau đó chúng tôi vạch kế hoạch cho tôi để thực hiện với Joe. Peggy giúp tôi tập trung và suy nghĩ thực tế về những gì tôi đang làm và đưa ra góc nhìn để tôi có thể thấy được những thay đổi, dù chúng nhỏ thế nào.”

Nếu bạn thấy bị choáng ngợp bởi việc nuôi dạy con, bạn có thể sẽ muốn xem xét việc tìm đến ai đó bạn có thể tin tưởng và nói chuyện thường xuyên để đưa ra cho bạn phương pháp thay thế và góc nhìn mới. Đó có thể là cô bạn gái, ông bà nội ngoại, giáo viên hoặc người tư vấn nuôi dạy trẻ. Như Anamaria nói, “Người mẹ không nên làm việc này một mình”.

0 nhận xét:

DMCA.com Protection Status