Người mẹ gương mẫu sẽ là tấm gương tốt cho con noi theo

Người mẹ đích thực biết: Muốn con hành động như thế nào thì mẹ cũng phải hành động như vậy.

Điểm mấu chốt: Cẩn thận với hành động của mình

Lợi ích con nhận được: Nhân cách, giá trị và tình thương.

Bài học cho mẹ: Điều đơn giản nhất mà cũng quan trọng nhất trong việc làm mẹ chính là nhận thức được rằng trẻ học nhanh nhất qua những gì chúng thấy được và nghe được. Các bà mẹ hãy cẩn thận. Lũ trẻ thấy cách ta phản ứng với stress, và chúng sẽ bắt chước ta. Chúng nghe thấy cách ta nói chuyện với (hoặc về) bạn bè mình và sẽ nói đúng cách đó với bạn bè chúng. Chúng ta khóc, tức giận hay mềm lòng, trẻ sẽ học theo hết. Trẻ học được cánh bình tĩnh hay nóng nảy, giàu tình thương hay vô cảm, chấp nhận hay thành kiến, sống tình cảm hay vật chất, đều qua những gì ta làm hàng ngày. Đó là điều vô cùng đơn giản nhưng lại rất hay bị bỏ qua.

Người mẹ gương mẫu
Người mẹ gương mẫu sẽ là tấm gương tốt cho con noi theo

“Cô ấy đã tạo ra một tấm gương tốt”

Việc bạn làm nói lên nhiều điều hơn điều bạn nói nhiều.

Chưa bao giờ cậu bé bốn tuổi Ryan O’Shea lại thấy đông người đến vậy. Hàng trăm người đứng trước quầy dịch vụ khách hàng, ai ai cũng tức giận vì chuyến bay của mình bị hủy, mẹ con cậu bé cũng nằm trong số đó. Còn một ngày nữa là đến Giáng sinh, tất cả bọn họ đang ở sân bay Atlanta này mong được về sum họp gia đình vào ngày lễ lớn đó.

Bố và chị gái Ryan sẽ đón họ ở San Francisco rồi cả nhà cùng về Palo Alto vừa kịp đêm giáng sinh. Đây sẽ là Giáng sinh tuyệt nhất từ trước tới giờ của Ryan. Cậu hy vọng ông già Noel sẽ mang đến chiếc xe đạp ba bánh đỏ rực và những video SpongeBod cậu thích. Và cậu cũng có ngạc nhiên cho bố mẹ nữa: bà đã bí mật giúp cậu làm một khung ảnh đẹp đẽ để lồng ảnh mẫu giáo của cậu vào đó.

Những lúc này quanh cậu chỉ là những người lớn đang rất thất vọng. “Ý cô là sao, lỗi máy tính?... Không có chuyến dự phòng?...Chỉ có một người đứng quầy, cứ thế này thì chúng tôi còn ở đây vài ngày nữa.

Liệu còn hãng hàng không nào có chuyến bay không? Khách sạn thì hết chỗ nhanh chóng, liệu họ sẽ ngủ ở đâu? Hãng hàng không có bồi thường chi phí phát sinh cho họ không? Đã rất muộn, ai cũng mệt mỏi, đói và mất bình tĩnh.

“Con yêu”, mẹ Ryan, Abby, nói với cậu, “đừng để bị lạc. Đứng ngay cạnh mẹ này”.

“Nhưng mẹ ở, sao mình không ở trên máy bay ạ?” Ryan hỏi: “mình phải về nhà để lấy bánh quy mời ông già Noel chứ ạ.”

“Đừng lo, mình sẽ về kịp, Ryan,” Abby trấn an cậu bé. “Không gì ngăn nổi chúng ta đâu”

Hai mẹ con lại tiếp tục đợi. Ba tiếng trôi qua, người mẹ này vẫn tiếp tục giữ cho con mình khỏi suy nghĩ đến việc đó bằng cách nói chuyện, hát, kể chuyện cho cậu nghe.

“Ryan, con nhớ trò đón tên loài vật mẹ con mình vẫn chơi trên xe chứ?”

“Vâng con nhớ. Cá sấu, gấu, mèo…”

Một lát sau, một bà cụ trong đám đông đã giúp Abby được nghỉ một chút khi chơi cùng cậu bé vài trò vui và lần lượt vài hành khách khác cũng quay sang nói chuyện với cậu Ryan đã rất hào hứng nói chuyện.

“Mọi người có biết ông già Noel sắp đến nhà cháu không ạ? Đây sẽ lá Giáng sinh tuyệt nhất của cháu”, Ryan nói với mọi người xung quanh.

Rốt cuộc sau ba tiếng bốn mươi lăm phút đứng xếp hàng, đã đến lượt Abby nói chuyện với nhân viên chăm sóc khách hàng. Cô trình bày tình hình của mình “Tôi sẵn sàng thuê xe để tự lái hoặc đi xe buýt đến sân bay gần nhất vẫn còn chuyến bay. Bất cứ cách nào cũng được”, cô nói đủ to để con trai mình nghe được. “Ngày mai đã là Giáng sinh, và tôi muốn con trai mình về nhà kịp đêm Giáng sinh”.

Người nhân viên đó đã chịu đựng quá tải, và câu trả lời của anh là điều không ai trong đám đông đã phải xếp hàng và chờ đợi hàng giờ muốn nghe. “Xin lỗi, nhưng không có chuyến bay nào trong vài ngày tới. Năm nay ông già Noel không đến được – mọi người bị kẹt lại rồi”.

Lúc này Ryan mới thấy rõ sự thất vọng. Cậu chưa bao giờ nghĩ là mình sẽ lỡ chuyến viếng thăm đặc biệt của ông già Noel đến nhà mình. Trông Abby như sắp bùng nổ, mặt cô đỏ lựng lên, bàn tay nắm chặt, hơi thở đứt quãng. Nhưng bất chợt cô nhìn xuống con mình, sau đó ghé sát mặt người nhân viên,thì thầm, “Xin lỗi, tôi cần vài giây trước khi làm điều gì đáng tiếc”.

Đột nhiên đã đám đông im lặng như tờ. Mặt người nhân viên trắng bệch. Mọi người nhìn nhau lo lắng và đều tập trung vào người phụ nữ trước mặt họ. Và vài giây tiếp theo, người phụ nữ đó đã làm một việc vô cùng đáng ngạc nhiên.

Abby quay lưng lại với người nhân viên, cô yên lặng, nhắm mắt, hít thở sâu, rồi lẩm bẩm đếm đến mười, nắm tay dần duỗi ra. Khi cô quay lại, mặt cô đã hết đỏ, hơi thở đã bình thường trở lại. Dù chỉ trong ba mươi giây nhưng những người ở đó thấy thời gian như dài vô tận.

Và đây là đều Ryan nghe thấy mẹ mình nói, “Xin lỗi thưa anh, anh sai rồi. Ông già Noel sẽ đến. Vậy nên ta sẽ phải tìm cách để Ryan trở về kịp để gặp ông ấy”.

Mọi người đều thở phào nhẹ nhõm. Ít nhất là đã không phải gọi đến đội phản ứng nhanh. Tất cả đều vỗ tay. Họ vừa chứng kiến một sự bình tĩnh hiếm thấy trong tình trạng như vậy.

Người nhân viên lau mồ hôi túa ra trên trán, cõ lẽ là vì mình còn sống. Còn với Ryan, cậu đang ngước nhìn mẹ bằng ánh mắt thực sự tự hào và ngưỡng mộ. Cậu cũng là người vỗ tay to nhất.

“Tuyệt lắm, bà mẹ trẻ ạ,” một phụ nữ vỗ vai Abby.

Lần đầu tiên trong đời, Abby để ý rằng Ryan đã chứng kiến toàn bộ cách cô cư xử và không bỏ sót một chi tiết nào. Cô nhìn xuống con trai và tặng cậu một nụ cười thật rạng rỡ. Cô cũng quay sang mỉm cười với người phụ nữ kia, “Cảm ơn chị. Ta không biết lúc nào thì bọn trẻ đang quan sát đúng không?”

Và vào lúc đó, điều kỳ diệu đã xảy ra. Người nhân viên thì thầm, “Cuối xuống đây. Tôi không thể nói quá to,nhưng có một chuyến bay của hang Delta sẽ rời Nashville trong 27 phút nữa. Đi thẳng đến cổng 32. Tôi đã báo họ giữ hai chổ cho mẹ con cô, và tôi cũng đã đặt chỗ cho mẹ con cô trên chuyến bay rời Nashville đi San Francisco 90 phút tới. Đừng nói gì cả, đi đi, và mẹ con cô sẽ còn thừa thời gian để đón ông già Noel”.

Abby nắm tay Ryan thật chặt, “Mẹ đã bảo là mình có thể về kịp để đón ông già Noel mà”

Và ngay trước khi chạy đi cùng mẹ, cậu gọi với lại quầy “Chúc chú Giáng sinh an lành ạ”.

Người mẹ đích thực học được gì từ câu chuyện này?

Abby không hề biết rằng cậu con trai bé bỏng đã theo dõi từng hành động của mình. Ta sẽ không biết khi nào trẻ quan sát ta nhưng ít nhất ta chắc chắn một điều rằng những gì trẻ thấy và nghe từ ta, trẻ sẽ ghi nhớ rất nhanh và sẽ học theo một cách vô thức. Vậy thì các ông bố bà mẹ cũng hay luôn tâm niệm rằng ta là tấm gương của con trẻ.

Câu hỏi các bà mẹ luôn luôn phải tự hỏi mình

Nếu cả ngày hôm nay chỉ quan sát được hành động của ta, con sẽ học được điều gì từ đó? Câu trả lời thành thực của bạn sẽ là chỉ dẫn cho ngày hôm sau,bạn sẽ phải thay đổi hành vi của mình để làm gương cho con.

Các bà mẹ hãy chú ý

Trẻ thực sự quan sát hành động của bạn đấy.

Gần nữa thế kỷ trước, nhà tâm lý học của đại học Stanford, Albert Bandura, đã tiến hành một thí nghiệm nổi tiếng. Bandura và các cộng sự của mình muốn biết liệu trẻ có học hành vi hiếu chiến qua người lớn không. Camera và gương hai chiều được dựng lên, bọn trẻ được đưa vào một phòng để quan sát phòng bên kia, nơi những người lớn đang tấn cong một con búp bê nhựa lớn tên là Bobo. Một lúc sau, bọn trẻ được cho sang chơi với Bobo. Và không ngạc nhiên khi lũ trẻ không những bắt chước những hành động đấm đá, tạt…con búp bên của người lớn ma con có những cách sáng tạo hơn trong việc “hành hạ” con búp bê. Thí nghiệm kinh điển của Bandura đã dạy chúng ta một bài học quan trọng: trẻ thực sự bắt chước những gì ta làm.

Mẹ cũng cần time - out

Nghiên cứu được tiến hành thông qua 991 bậc cha mẹ của nhà xã hội học tại phòng nghiên cứu Gia đình tại đại học New Hampshire, Muray A.Straus, đã chỉ ra rằng có đến một nữa những người tham gia đã từng gào thét với con nhỏ của mình. Cho đến khi trẻ được bảy tuổi, 98% các bận cha mẹ đã từng mắng chửi con mình. Lý do chính khiến trẻ gào thét là vì chúng nghe thấy những người chúng sống cùng gào thét. Một số gia đình đã có quy ước trong nhà là khi ai đó bắt đầu lên giọng, những thành viên còn lại sẽ giơ tay ra hiệu người đó nên hạ giọng xuống. Đó chính là lúc cha mẹ hay con cái dành cho mình chút thời gian time – out để bình tĩnh lại.

Những người mẹ đích thực đã làm gì?

Phải rõ ràng.

Cheryl Little đến từ Reno, Nevada, dành rất nhiều thời gian cho các tổ chức từ thiện, nhưng vì các con cô ở trường vào những lúc đó nên chúng không có cơ hội thấy được tấm gương của mẹ “Tôi muốn mình biết nghĩ cho người khác nên tôi đã cố gắng mô tả cho chúng những gì tôi làm và giải thích niềm vui tôi có được từ việc làm tình nguyện. Tôi đã tìm được một viện nhi để bọn trẻ cùng tham gia với tôi vài giờ mỗi tháng. Và giờ thì chúng đã thấy những gì tôi làm”.

Phải giải thích.

Steffani Walker đến từ Salt Lake City, Utah, nhận thấy việc dạy con biết cách cư xử là ưu tiên hàng đầu của cô, nhưng cô không chắc hai cậu con trai nhỏ của cô có đang “quan sát” tấm gương của cô hay không? Vì vậy cô đã tự tạo cho mình thói quen giải thích hành động của mình với hai cậu bé, “Khăn ăn mẹ trải trên đùi này.” “Mẹ sẽ chờ khi mọi người đều ngồi vào bàn rồi mới ăn.” Cô nói mình đang thấy được sự thay đổi.

Cả gia đình cùng tham gia

Carol Harker, mẹ của hai cậu con trai mười một tuổi và mười ba tuổi, đến từ Tulsa, Oklahom, nhận ra rằng cả gia đình cô cần phải học cách bình tĩnh. Cô bắt đầu viết chữ “bình tĩnh” thật lớn trên lịch rồi viết ra giấy gắn vào tủ lạnh. Bước tiếp theo, cô tìm kiếm sách vở, báo chí có thông tin liên quan tới những thực tế có đức tính bình tĩnh này. Dần dần, gia đình cô cũng hiểu được đức tính này quý giá thế nào và hình thình nên tôn chỉ “Ta phải nghĩ trước khi làm”.

Sáu cách lấy lại bình tĩnh thật nhanh.

1. Rời khỏi hiện trường. Bất cứ khi nào bạn thấy mình không kiểm soát nổi con giận dữ, hãy rời đi. Hãy giải thích với trẻ là, “Mẹ cần ra ngoài để bình tĩnh lại.” Nếu cần thiết phải vào nhà vệ sinh cho bình tĩnh lại, hãy làm thế.

2. Tự nói với bản thân. Học cách nói những thông điệp ngắn gọn với bản thân như là “dừng lại và thật bình tĩnh.” “Mình làm được.” “Phải biết kiểm soát…” Chọn câu nào dễ đọc nhất, rèn luyện vài lần mỗi ngày cho đến khi sử dụng đến nó.

3. Dừng lại và hít thở. Ngay khi thấy mình săp mất bình tĩnh, hãy tự nhủ với bản thân, “Dừng lại nào”. Ngay lập tức hít thở thật sâu, hai đến ba lần nếu cần. Việc cung cấp thêm ôxy cho não là một trong những cách nhanh nhất để bình tĩnh lại.

4. Tưởng tượng ra thứ gì đó thật bình yên. Đó có thể là người hoặc sự vật sự việc như người thân, chiếc giường, bãi biễn, sân nhà. Cùng với việc tưởng tượng là hít thở một cách thật chậm rãi.

5. Bài tập thở kiểu đi thang máy. Nhắm mắt lại, hít sâu, tưởng tượng mình đang ở trong một thang máy trên đỉnh cao một tòa nhà thật cao. Nhất nút xuống tầng 1, nghĩ đến những chiếc đèn báo trong thang máy sáng lên khi qua mỗi tầng. Khi thang máy xuống đến tầng 1, cơn giận của bạn sẽ nguôi ngoay.

6. Cơn giận tan biến. Tìm ra điểm trên cơ thể mình thấy đang căng thẳng nhất, có thể là cổ, cơ vai hay hàm. Nhắm mắt lại, tập trung vào điểm đó, khiến nó căng thẳng cực độ trong ba đến bốn giây rồi thả lỏng ra. Trong lúc đó hãy tưởng tượng căng thẳng cũng sẽ tan biến.

0 nhận xét:

DMCA.com Protection Status