Người mẹ biết tự chăm sóc bản thân sẽ gắn kết được cả gia đình hạnh phúc của mình

Người mẹ đích thực: Điều tốt nhất cho gia đình của bạn chính là bạn khỏe mạnh và hạnh phúc

Điểm mấu chốt: Giữ cân bằng

Lợi ích con nhận được: Hạnh phúc, sự lạc quan và cảm giác an toàn

Bài học cho mẹ: Điều con bạn thực sự cần là một người mẹ khỏe mạnh, sống động và tràn trề năng lượng. Việc hằng ngày bạn làm như dọn dẹp nhà cửa, chăm sóc khu vườn nhỏ, đọc sách (và viết lách!), lớp học vi tính, học thiền, viết nhật ký, nói chuyện với bạn bè, thư giãn trong bồn tắm, tập thể dục, hẹn hò với chồng mình – đều dạy bọn trẻ về tầm quan trọng của việc tự biết cân bằng cuộc sống. Khi bạn có thời gian để “chiều chuộng” bản thân, cả gia đình sẽ vô cùng tự hào về một người phụ nữ thú vị và vui vẻ, người yêu cuộc sống và yêu cả gia đình.
 Người mẹ biết tự chăm sóc bản thân sẽ gắn kết được cả gia đình hạnh phúc của mình

“Cô ấy biết mình nên tìm cách tự cân bằng lại cuộc sống.”


Người mẹ biết chăm sóc bản thân trước hết sẽ là một người mẹ tốt.

“Cô ấy là mẹ kiểu gì không biết?”

Barbara Kelly, chủ tịch câu lạc bộ đọc sách cho mẹ và con gái vẫn họp nhau vào bảy rưỡi tối thứ tư hằng tuần đang rất bực mình.

“Ra ngoài với chồng? Cô ấy không biết buổi họp hôm nay quan trọng thế nào với hai mẹ con sao? Ta sẽ bàn luận về cuốn I’m Not Mad, I Just Hate You!”

Barbara, Judy, và Patricia đang thì thầm bàn luận trong bếp để con gái họ không nghe thấy câu chuyện về Cindy Cutler, một thành viên khác của câu lạc bộ. Barbara và Cindy là hai người đồng sáng lập của câu lạc bộ này năm ngoái với thành viên là các mẹ và các cô con gái lớp bảy biết nhau khá rõ. Mục đích của họ không phải chỉ đơn thuần cho việc đọc sách mà chính là để mẹ và con gái có cơ hội nói chuyện về các vấn đề bạn bè, học đường, các giá trị, trước khi bọn trẻ bị cuốn theo nhịp sống của tuổi teen.

“Cô ấy không biết phải ưu tiên cái gì nữa. Còn nhớ lúc cô ấy từ chối đề cử giữ chức vụ chủ tịch Hội Cha mẹ học sinh chứ? Rõ ràng nắm chắc vị trí đó trong tay rồi.”

“Có thể tưởng tượng lũ trẻ nhà cô ấy được hưởng lợi thế nào từ việc đó? Ta chỉ thuộc ban quản lý thôi mà lũ trẻ được bao nhiêu ưu tiên?”

“Đôi khi tôi cũng tự hỏi cô ấy nghĩ làm người mẹ tốt là thế nào kia chứ?

Cả nhóm đã cố gắng nói rất nhỏ, nhưng họ không ngờ lũ trẻ đã nghe lén và không bỏ sót một từ nào. Ngày hôm sau, giờ ra chơi tiết ba, con gái Barbara, Meghan, nói chuyện với con gái Cinday, Teresa, ở một góc hành lang.

“Đáng ra cậu nên nghe những gì mọi người nói về mẹ cậu tối qua”.

“Cậu nói gì thế?”

“Khi cậu không có mặt, thấy cô ở đó đã bảo mẹ cậu mải đi với bố cậu mà bỏ rơi cậu đó.”

“Tránh ra đi! Có việc gì to tát nào? Đó là dịp đặc biệt của họ.”

“Thì các cô nghĩ mẹ cậu là một người mẹ tồi – cô ấy chẳng biết phải ưu tiên cho vấn đề gì.”

Tối hôm đó, sau khi Cindy giúp hai cô con gái nhỏ làm bài tập xong và cho chúng đi ngủ, Teresa thấy mẹ ngồi trong studio thiết kế website cho khách hàng. Kể từ khi chồng cô, Brad, bị cắt giảm giờ làm tại văn phòng, cô cố gắng nhận thêm nhiều việc thiết kế làm tại nhà. Thường thì Teresa không làm phiền mẹ khi cô đang làm việc, nhưng việc này rất quan trọng.

“Mẹ có rãnh chút không ạ?”

“Dĩ nhiên con yêu. Có chuyện gì thế?”

“Thực ra…Meghan kể là tối qua mấy cô nói xấu mẹ khi chúng ta không có mặt”

“Thôi nào.”

“Họ nói mẹ không phải một người mẹ tốt.”

“Thôi nào. Mẹ đã nói với họ đó là một lễ kỷ niệm đặc biệt của mẹ và Brad.”

“Kỷ niệm gì vậy mẹ? Con nhớ nó không phải ngày cưới, vào tháng tám kia mà.

Cindy ngả lưng ra ghế và mỉm cười dịu dàng, má ứng đỏ.

“Bố con và mẹ luôn kỷ niệm ngày 12 tháng mười.”

“Tại sao ạ? Có gì đặc biệt vậy ạ?”

“Nụ hôn đầu. Bố mẹ đứng dưới thác ở Palm Canyon. Ướt sũng hết cả. Buồn cười lắm. Và đó là ngày kỷ niệm đặc biệt. Mẹ không biết là câu lạc bộ đọc sách lại quan trọng với con đến vậy, con yêu. Con biết là mẹ thích đi cùng con mà.”

“Không có gì quan trọng đâu mẹ. Con biết bố mẹ thế nào. Chỉ là con không thích cách họ nói về mẹ thôi.”

“Họ không làm phiền mẹ được, vậy thì cũng đừng để chuyện đó làm phiền con. Ôm mẹ cái nào.”

Cindy biết mình vẫn là một người mẹ tốt. Với cô, một phần vô cùng quan trọng trong việc làm một người mẹ tốt chính là duy trì được sự cân bằng giữa việc tập trung vào các con, mối quan hệ với chồng, công việc và bản thân cô. Việc này không phải lúc nào cũng dễ dàng. Nhưng cô cũng đã chứng kiến nhiều cô bạn của mình đang phát điên khi cố trở thành Mẹ - siêu – nhân dành hết cả thời gian tâm sức cho lũ trẻ: thứ hai – hội hướng đạo sinh, thứ ba – học đấu kiếm và violin, thứ tư – tập bóng đá và đến phòng thực hành vi tính, thứ năm – jazz, thứ sáu – học thêm toán, thứ bảy – học thể dục và thi đấu bóng đá, chủ nhật – hội thanh thiếu niên. Xen giữa đó là giám sát con làm bài tập về nhà, dự án hội chợ khoa học, các nhóm cùng chơi, tiệc sinh nhật, tiệc ngủ thân mật, trượt băng và cố gắng tồn tại.

Cinday đã cố gắng theo các bà mẹ khác trong “cuộc chiến” này. Chính bản thân cô đã đạt đến ngưỡng không còn thời gian cho bản thân hay cho chồng mình. Không những vậy, dung hòa từng việc với công việc thiết kế của cô là hoàn toàn bất khả. Tồi tệ nhất chính là cô bắt đầu bị căng thẳng, khó chịu và sẵn sàng trút hết cơn giận lên gia đình.

Một buổi sáng nhiều năm trước, khi bọn trẻ lần lượt là sáu, bốn, và một tuổi, cô nhận ra mình đang la hét vì những việc vô cùng ngớ ngẩn.

“ĐỪNG LÀM ĐỔ NƯỚC HOA LÊN SÀN NỮA! CON LÀM SAO THẾ HẢ? KHÔNG LÀM ĐƯỢC GÌ CHO RA HỒN À?”

Cô đang mắng đứa con một tuổi của mình.

Đó là lúc Cindy biết mình cần thay đổi. Cô đã chứng kiến một người bạn của mình trong hành trình trở thành mẹ - siêu – nhân đã gào thét theo đúng cách đó với con mình và cô thề là mình sẽ không bao giờ trở thành người mẹ như vậy. Giờ cô có thể thấy việc cố gắng làm quá nhiều và quá hoàn hảo sẽ phản tác dụng. Điều đó không hề tốt cho bọn trẻ. Điều đó khiến người mẹ phát điên và đứa con phải chịu hậu quả.

Cindy hôn con gái út để làm hòa. Từ đó cô cẩn thận với tất cả những gì cô đề ra cho bản thân và lũ trẻ. Cô luôn đảm bảo là cả gia đình có đủ thời gian bên nhau. Nhận thức được một người mẹ tốt cần có năng lượng, sức mạnh, và sức bền, Cindy tổ chức những buổi đạp xe dã ngoại cuối tuần cho cả gia đình. Cô cũng đề ra một luật mới là điện thoại sẽ chuyển sang chế độ trả lời tự động từ 6 đến 8 giờ để đảm bảo khoảng thời gian gia đình cùng ăn tối, thời gian bọn trẻ làm bài tập về nhà và lên giường đi ngủ. Cô cũng bắt đầu đi học vài lớp thiết kế khi các con ở trường để có thêm kỹ năng thiết kế phụ tài chính cùng chồng.

Nỗ lực của cô dần dần được đền đáp. Bọn trẻ tiến bộ rất nhanh, mối quan hệ của cô và chồng thật tuyệt, và cô cũng bắt đầu kiếm được thêm tiền. Cô thấy khỏe mạnh hơn, tràn trề năng lượng hơn, và tự tin là mình đã có một quyết định đúng đắn. Việc con cô không làm tất cả mọi điều những đứa trẻ khác làm? Cô đâu cần phải kiểu “con gà tức nhau tiếng gáy”, thêm nữa những gì các con cô chọn là những gì chúng quan tâm nhất. Nhờ vậy, mỗi cô con gái đều có những kỹ năng và thành tích đáng tự hào. Tài năng nghệ thuật của Teresa nở rộ, Kara là vận động viên bóng mềm giỏi nhất hạt, và Noreen đang trở thành vũ công tài năng đặc biệt.

Có đôi lần một bà mẹ khác phải lắc đầu khi Cindy từ chối tham gia một sự kiện ở trường. Vài lần khác, có những bà mẹ hỏi tại sao không đăng ký cho con đi học một lớp mới đang rất “hot”. Nhưng Cindy chỉ cười và nhún vai.

Vài tháng trước, cô còn được bầu làm hội trưởng Cha Mẹ học sinh nhưng cô đã từ chối. “Tôi vô cùng biết ơn mọi người đã tín nhiệm nhưng tôi phải từ chối. Thời gian dành cho gia đình là ưu tiên số một của tôi”, cô giải thích. Việc cô từ chối khiến một số không ít các bậc cha mẹ trong trường phiền lòng. Họ nói cô ích kỷ và thậm chí là lười biếng, nhưng Cinday vẫn kiên định với lựa chọn của mình

Vài tuần sau sự việc ở câu lạc bộ đọc sách, giáo viên chủ nhiệm lớp Teresa yêu cầu mỗi học sinh nộp một bài luận tham dự cuộc thi phụ huynh của năm. Bài được giải nhất sẽ được tặng phần thưởng 300 đô la.

Teresa biết ai xứng đáng là người hùng, nhưng cô bé không cho một ai biết người cô viết về. Hai tuần sau khi Teresa nộp bài, giáo viên của cô bé nói cô bé đã lọt vào top 5, và một tuần nữa ban giám khảo sẽ công bố giải.

Vào ngày công bố, Teresa vô cùng thất vọng khi giải nhất, nhì, hay ba đều không có tên cô bé dù giáo viên của em nói bài của em vô cùng xuất sắc. Ngay sau khi lễ công bố kết thúc, cô bé chạy ngay đi tìm cô bạn Meghan.

“Meghan, tớ đã viết bài luận tuyệt nhất về mẹ tớ” Teresa khóc. “Tớ thực sự muốn giành giải để mua cho mẹ tớ cái kẹp hồ sơ bằng da mới để mẹ kẹp các thiết kế của mẹ vào đó.”

“Cậu không tin nổi mẹ tớ đã nói gì với tớ đâu.”

“Cái gì?”

“Cậu có biết mẹ tớ là giám khảo, cùng cô July và Patricia không?”

“Thôi nào, họ vẫn bực chuyện câu lạc bộ đọc sách đấy à?”

“Đúng rồi đó. Mẹ tớ bảo những gì cậu viết về mẹ cậu, không ích kỷ và làm việc chăm chỉ ấy, toàn là không đúng thôi. Mẹ còn bảo tớ mẹ cậu có thể đã viết cái đó cho cậu nữa.”

Giờ thì Teresa thực sự tức giận. “Cậu biết điều đó không đúng mà. Cậu biết mẹ tớ tốt thế nào mà.”

“Tớ biết. Mẹ cậu thật tuyệt. Mấy bạn khác cũng bảo thế. Chẳng biết vì lý do gì mà mẹ tớ lại không ưa mẹ cậu.”

Hai cô gái đi thẳng về nhà Meghan để nói chuyện với Barbara.

“Cô Kelly, cô có rãnh chút không ạ? Chúng ta cần nói chuyện.”

“Dĩ nhiên rồi. Có chuyện gì thế?”

“Cháu muốn cô biết rằng cháu viết từng từ trong bài luận đó là về mẹ cháu. Đều là sự thật cả. Cháu biết cô không nghĩ mẹ cháu đủ tốt, nhưng cô sai rồi.”

“Cô hiểu, cháu yêu. Cô biết cháu yêu mẹ cháu. Nhưng bài luận đó là về một người mẹ vị tha và chăm chỉ.”

“Đúng vậy. Mẹ cháu chính xác là như vậy. Từ đâu mà cô lại nghĩ mẹ cháu không như vậy? Mẹ làm mọi điều cho chúng cháu – luôn coi gia đình là ưu tiên số một.”

“Teresa, hay thật đấy. Nhưng cháu có bao giờ để ý có biết bao trải nghiệm và cơ hội mà các bạn gái khác được mẹ trao tặng mà cháu không có không? Đôi lúc cháu không thấy thất vọng à?”

Đột nhiên Meghan xen vào, “Vâng, đúng vậy. Như mẹ con mình vẫn thích làm mấy thứ ngớ ngẩn này ấy. Cô Cutler đúng là như vậy đấy mẹ ạ. Ai cũng nghĩ thế và gia đình Teresa hạnh phúc hơn gia đình mình nhiều đấy ạ. Mẹ lấy đâu ra ý tưởng rằng những thứ thế này tốt cho bọn con và đó là điều một người mẹ tốt nên làm?”

Barbara không nói nên lời. Con gái cô chưa như thế này bao giờ. Cô đứng trân trân nhìn hai đứa trẻ quay gót đi.

Tối hôm đó Teresa đưa cho mẹ bài luận của cô bé. Đọc những gì con gái viết về mình, Cindy trào nước mắt. Những gì con cô viết đã khẳng định lựa chọn của cô cho gia đình nhiều năm trước là hoàn toàn đúng đắn.

“Con rất tiếc vì không thắng được cuộc thi đó. Con định mua cho mẹ cái kẹp hồ sơ mẹ đang cần.”

“Con yêu, món quà tốt nhất chính là bài luận này đây. Con không biết nó có ý nghĩa như thế nào với mẹ đâu, đặc biệt là phần này: ‘Mẹ tôi là một người hùng. Mẹ rất khác những người mẹ khác. Mẹ thực tế. Mẹ không làm mọi điều chỉ vì mọi người cũng làm thế. Mẹ tập trung vào những gì chúng tôi thực sự cần. Khi mẹ lắng nghe, tôi thấy như thể tôi là người duy nhất. Ở bên mẹ rất vui và mẹ luôn dành thời gian cho gia đình. Với tôi mẹ là một người hùng vì mẹ rất dũng cảm. Mẹ làm những gì mẹ tin tưởng bất kể người khác có nói gì. Tôi chỉ hy vọng sau này mình cũng sẽ trở thành một người mẹ tốt như mẹ tôi.”

Người mẹ đích thực học được gì từ câu chuyện này?

Với tiêu chuẩn ngày nay, Cindy là một người mẹ khác biệt. Trong khi các bà mẹ khác trong cộng đồng gồng mình lên để xây dựng hình tượng “người mẹ hoàn hảo”, và chính bản thân Cindy cũng từng như thế, Cindy đã tìm ra được hướng đi đúng đắn cho mình. Điều gia đình cô cần nhất chính là sự cân bằng. Dĩ nhiên, cô yêu con mình và mong muốn điều tốt đẹp nhất cho chúng, nhưng cô cũng biết con sẽ phải chịu đựng nhiều nếu cô cứ tiếp tục đặt áp lực lên chúng với vô số yêu cầu và kỳ vọng. Và để làm một người mẹ tốt nhất có thể, Cindy hiểu cô cần phải duy trì sức khỏe, mối quan hệ với chồng, cũng như phát triển kỹ năng và sự sáng tạo của mình trong công việc. Bất chấp những người xung quanh nói gì, Cinday kiên định với lựa chọn của mình và nổ lực của cô đã được đền đáp bằng những đứa con tuyệt vời và một cuộc sống gia đình hạnh phúc.

Câu chuyện của người mẹ đích thực

Một cách nhẹ nhàng để cảm thấy mình đang kiểm soát được vấn đề

Trở thành mẹ là một trong những điều thách thức nhất tôi từng làm. Và đôi khi bọn trẻ khiến tôi thấy mình mất kiểm soát cuộc sống. Để cân bằng lại, tôi quyết định chỉ tập trung vào hai điều đơn giản mà ngày nào tôi cũng có thể làm được mà khiến thôi thấy mình kiểm soát được mọi thứ và có cảm giác vui vẻ.

Đó là dọn gường ngủ của mình thật tươm tất và uống đủ nước. Hằng ngày tôi đều nhắc mình làm hai việc đó thật cẩn thận và dù mọi chuyện có khó khăn, tôi vẫn mỉm cười khi mình làm được điều đó.

Quy tắc một hoạt động

Một ngày tôi nhận ra khi bọn trẻ càng lớn lên, cuộc sống gia đình càng trở nên khó cân bằng. Thêm hoạt động. Thêm lịch trình. Thêm việc đưa đón. Và nhiều áp lực tài chính hơn. Vậy là tôi quyết định đưa ra một quy định mới trong nhà: mỗi kỳ chỉ tham gia một hoạt động ngoại khóa thôi, là ban nhạc, bóng đá, nghệ thuật, cơ, hay khiêu vũ gì cũng được. Vậy là một học kỳ, tôi đều có một cuộc gặp riêng với từng đứa trẻ. Chúng sẽ chọn hoạt động chúng thực sự muốn làm và phải kiên trì với hoạt động đó trong những tháng tiếp theo. Tôi còn yêu cầu con ký vào thỏa thuận nữa. Một vài hoạt động sẽ không có kì kèo, như là tham gia nhóm học sinh công giáo hay học thêm nếu cần.

Cuộc sống gia đình tôi thay đổi đáng kể: có thểm thời gian và ít áp lực đi cho cả tôi và lũ trẻ. Điều đó cũng dạy bọn trẻ cần biết ưu tiên điều gì về chúng sẽ phải suy nghĩ kỹ về việc chúng muốn làm nhất.

Người mẹ đích thực đã làm gì?

Cách đơn giản để cân bằng cuộc sống.

“Làm thế nào để tôi có thể cân bằng công việc, gia đình, mà vẫn có thời gian cho bản thân?” Đó là câu hỏi muôn thuở của các mẹ, nhưng câu trả lời không hề phức tạp. Hãy tìm ra một đam mê – một thứ bạn biết là mình cần để giữ bản thân đủ tỉnh táo. Dù bạn là bà nội trợ hay có đi làm bên ngoài, bốn cách đơn giản sau đây bạn có thể dễ dàng áp dụng để cuộc sống thêm cân bằng và mình luôn kiểm soát được nó:

1. Đội phản ứng nhanh trong năm phút. Susie Morrison, bà mẹ hai con đến từ Rancho Mirage, California, dùng một cách đơn giản mỗi tuần một lần để cả gia đình cùng tham gia vào việc dọn dẹp một cách nhanh chóng. Mỗi thành viên trong già đình, bao gồm cả bố, sẽ được giao một phòng hoặc một khu vực cùng với máy hút bụi, chổi, hoặc khăn lau. Mẹ sẽ ra hiệu lệnh bằng còi báo động và trong năm phút, tất cả nhanh chóng “triển khai đội hình” và dọn một cách nhanh nhất có thể. Susie nói đó là cách nhanh nhất để “lập lại trật tự” trong nhà nước khi đi ngủ hoặc khi sắp có khách.

2. Khóa cửa. Shellie Spadlin, mẹ của ba cô con gái đến từ Kentucky, đề xuất một cách đơn giản mà cực kỳ hiệu quả với cô: “Thi thoảng tôi sẽ đi vào phòng ngủ, khóa cửa lại rồi tắt đèn, bậc nhạc – những bản nhạc nhẹ nhàng cô ưa thích, và cứ nằm trên giường khoảng năm phút. “Thực sự như thiên đường”, cô nói, và chỉ vài phút ngắn ngủi đó thôi cũng đủ để cô nạp lại năng lượng và sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì chờ đợi phía trước.

3. Tập thể dục cùng con. Heather Poropat, mẹ của một bé gái mười bảy tháng tuổi, đến từ Chesterfield, Missouri, biết rằng ra ngoài sẽ giúp cô cân bằng hơn, nhưng cô vẫn cảm thấy tội lỗi khi không ở bên con. Vậy là Heather đi tìm một vài bà mẹ khác cũng có con ở độ tuổi con cô và cùng nhau tập thể dục, dĩ nhiên là mang theo cả lũ trẻ. “Bằng cách này thì có ra ngoài tôi cũng không thấy tội lỗi với con nữa,” Heather giải thích. “Và đây cũng là cách tuyệt vời để gặp các mẹ khác để xin những lời khuyên bổ ích trong quá trình nuôi dạy con.” Mỗi sáng, các bà mẹ đặt con vào xe đẩy và đi ra công viên cùng nhau. Ai cũng mang theo một cái đài nhỏ để bật nhạc tập. Những bản nhạc được chọn không có gì thích hợp hơn: những bản nhạc cho trẻ mà lũ trẻ đều thích! Một “tác dụng phụ” đáng mong muốn chính là lũ trẻ cũng thích việc ra ngoài. Vậy là trong khi những em bé cười và bập bẹ, líu lo theo các bài hát, các mẹ luyện tập để lấy lại vóc dáng!

4. Hẹn hò. Elizabeth Wright, mẹ của một cô con gái ba tuổi đến từ Indiana, nhận thấy mình đang sắp không chịu đựng nổi khi phải gồng mình lên giữa gia đình và sự nghiệp. Cô biết rằng nếu giúp cô cân bằng được chính là ở bên chồng, nhưng vấn đề là cô chẳng thể tìm ra được khoảng thời gian thích hợp nào cả. Vậy là hai vợ chồng cùng họp lại và đưa ra một quy ước: mỗi tối thứ bảy sẽ là một tối hẹn hè của hai người. Họ thuê người trong trẻ và đi ra ngoài ăn tối, hoặc có khi chỉ là đi xem phim. Chồng của Elizabeth, Kevin, giải thích, “từ khi tôi con nhỏ, gia đình cứ mặc định rằng chúng ta phải ngồi ăn tối cùng nhau ở nhà mới giống một gia đình. Nhưng giờ cuộc sống đã đổi khác rồi, và chúng tôi quyết định đó sẽ là khoảng thời gian riêng tư của hai vợ chồng.”

0 nhận xét:

DMCA.com Protection Status