Người mẹ đích thực biết: Bản thân mình phải hiểu giá trị của gia đình mình để trẻ noi theo
Điểm mấu chốt: Phải có mục đích
Lợi ích con nhận được: Sự cảm thông, tính cách mạnh mẽ và giá trị đạo đức.
Bài học cho mẹ: Ta đều hy vọng con mình hạnh phúc và thành công. Đó là lý do người mẹ nào cũng hăng hái đăng ký cho con hết lớp học này đến lớp học khác hòng nuôi dưỡng những mầm thiên tài nhỏ bé chờ ngày nở rộ. Từ sáng sớm đến tối khuya, ta như cỗ máy đa năng làm đủ thứ việc cho trẻ, nhưng liệu trẻ có thực sự cần đến những thứ đó? Người mẹ đích thực không nghĩ vậy. Họ biết mình còn ảnh hưởng đến con nhiều hơn vậy nhiều nếu họ chỉ tập trung vào những gì họ thấy quan trọng nhất: giá trị gia đình. Đó là nền tảng đạo đức để con mang theo suốt cuộc đời.
Điểm mấu chốt: Phải có mục đích
Lợi ích con nhận được: Sự cảm thông, tính cách mạnh mẽ và giá trị đạo đức.
Bài học cho mẹ: Ta đều hy vọng con mình hạnh phúc và thành công. Đó là lý do người mẹ nào cũng hăng hái đăng ký cho con hết lớp học này đến lớp học khác hòng nuôi dưỡng những mầm thiên tài nhỏ bé chờ ngày nở rộ. Từ sáng sớm đến tối khuya, ta như cỗ máy đa năng làm đủ thứ việc cho trẻ, nhưng liệu trẻ có thực sự cần đến những thứ đó? Người mẹ đích thực không nghĩ vậy. Họ biết mình còn ảnh hưởng đến con nhiều hơn vậy nhiều nếu họ chỉ tập trung vào những gì họ thấy quan trọng nhất: giá trị gia đình. Đó là nền tảng đạo đức để con mang theo suốt cuộc đời.
Người mẹ dạy con giá trị sẽ giúp hình thành nhân cách ở con
“Cô ấy tập trung vào các giá trị của mình cho cả gia đình có một nền tảng đạo đức để noi theo?
Một gia đình vững mạnh luôn có điều gì đó để cùng tin tưởng.
Lớp của cô bé Amanda Perlyn sáu tuổi đón giáo viên mới, cô Malko, và nhanh chóng kết thân với cô.
Nhưng một ngày Amanda đi học về và tỏ vẻ rất phiền muộn. Cô bé nói với mẹ mình, Marilyn, rằng cô Malko dù lúc nào cũng tỏ ra tươi cười nhưng Amanda và bạn cô bé thấy cô giáo đang lo lắng chuyện gì đó?
“Cô Malko nói với bọn con là con gái cô ấy, Elena đang bị bệnh và ngày nào đó sẽ có giáo viên dạy thay cho cô ấy”.
Một tuần sau Elena đã đến thăm lớp Amanda. Cô ấy hai mươi bảy tuổi, đội một chiếc mũ che kín đầu.
“Lúc chị ấy bỏ mũ ra, đầu chị ấy không có tóc mẹ ạ! Chị ấy trọc đầu. Nhưng chị ấy cho con sờ đầu, nó thật mịn mẹ ạ?
Lúc đó cô Malko đã cho cả lớp biết chuyện con gái cô bị ung thư và xạ trị đã khiến cô gái bị rụng hết tóc. Một tuần sau, Elena không đến thăm lớp nữa, và cô Malko cũng vắng mặt nhiều hơn. Càng ngày cô Malko càng ít cười, cho đến một hôm Amanda nghe thấy hai giáo viên nói chuyện bên ngoài lớp cô bé. Việc trả viện phí cho Elenda ngày càng khó khăn với cô Malko. Chồng cô đã mất vì ung thư, và cô thì không có bảo hiểm y tế.
Amanda về nhà và hỏi mẹ “Bảo hiểm y tế là gì ạ?” và “Liệu con có thể kiếm tiền để dưa cho cô giáo giúp chị Elenda không ạ?”
Đầu tiên Marilyn cố gắng bảo vệ con khỏi việc biết những gì quá nghiêm trọng, và đặc biệt là cái kết có thể rất đau thương của Elena. Nhưng Amanda liên tục và kiên trì hỏi mẹ làm thế nào cô bé có thể giúp đỡ.
“Amanda cảm nhận được nổi đau của cô giáo mình và muốn giúp cô. Nhưng con bé mới sáu tuổi! Tôi muốn bảo vệ con bé khỏi chuyện đau buồn, nó còn quá nhỏ. Nhưng nó vẫn kiên trì nài nỉ, ‘Mẹ, con muốn giúp cô Malko’ Tôi nhận ra tôi là kẻ chẳng dũng cảm gì, chính con tôi đã dạy tôi nên hành động theo cảm xúc. Cảm xúc mạnh mẽ của con bé đã biến thành lòng trắc ẩn. Tôi tin việc một đứa trẻ biết nghĩ cho người khác có thể biến thành hành động thay đổi cuộc sống của họ”
Marilyn và chồng, Don, đã rất nổ lực để hỗ trợ con gái mình. Họ không hề có nhiều tiền, và họ cũng tin rằng việc viết một tấm séc không có nhiều giá trị trong việc nuôi dưỡng lòng trắc ẩn trong con gái họ. Marilyn nhận thấy đây chính là cơ hội tuyệt vời để cô dạy con mình về việc giúp đỡ người khác, lòng trắc ẩn và tính vị tha. Nhưng cô chưa biết mình phải làm gì?
Marilyn còn nhớ là đã đọc một bài báo nói về việc trẻ giúp đỡ người khác. Chúng cần được trao quyền tự hàn gắn thế giới của mình dù còn ít tuổi. Vậy là Marilyn và con gái bắt đầu cùng suy nghĩ. Việc gì có thể kiếm ra tiền mà không yêu cầu gì ngoài thời gian, năng lượng, và sự sáng tạo? Cô biết con gái mình rất có năng khiếu nghệ thuật và thích tự tay làm mọi thứ. Sau khi bàn bạc, cả gia đình, bao gồm cả bố và hai anh trai Amanda, cùng bắt tay vào việc làm đồ trang trí hình con tuần lọc cho lễ Giáng sinh – có con mũi đỏ (Rudolph) và con mũi xanh (Moishe)
“Chúng tôi lấy vỏ cây cọ, keo, mũi, và mắt thì được quyên tặng, chúng tôi trải chúng khắp nền nhà để tự tạo dây chuyền sản xuất”. Rồi cả gia đình gõ cửa từng nhà để bán chỗ đồ trang trí với giá 10 đô la một con.
Amanda đếm số tiền 1.000 đô la họ kiếm được, bỏ vào hộp, rồi đem đến cho cô giáo mình. Cô đã vô cùng ngạc nhiên và ôm chầm lấy Amanda trước cả lớp. “Khi trẻ con hành động tử tế như vậy, các em như những thiên thần với vầng hào quang vô hình trên đầu”.
Mùa xuân đó, con gái con Malko, Elena, qua đời. Amanda đã vô cùng buồn bã.
“Vẫn là bản năng ngày trước, tôi muốn bảo vệ con bé khỏi nổi buồn và sự đau đớn”, Marilyn nhớ lại. “Amanda muốn đến lễ tang, và tôi đã không cho. Nhưng con bé rất cương quyết, và một lần nữa tôi biết mình phải tin vào trái tim con bé và cho nó một cơ hội nữa để thể hiện với người khác là nó rất quan tâm và luôn bên họ”.
Amanda đã tiếp tục nghĩ về Elena và quan tâm đến co Malko cả khi cô bé lên lớp hai. Giáng sinh năm đó, cô bé và mẹ đang ở trung tâm mua sắm thì thấy một thông báo về cuộc thi viết về ai đó bạn muốn ở bên trong kỳ nghỉ này. Nhưng Amanda thay vì viết về mình đã viết về cô Malko, mong rằng cô sẽ đi thăm người con duy nhất còn lại của mình.
“Cháu muốn cho cô giáo dạy lớp một của mình, cô Malko, thấy rằng cháu yêu và quan tâm đến cô thế nào. Con gái cô vừa mất năm nay. Cô chỉ còn lại một người con trai duy nhất, Michael, đang sống ở Idaho. Vì cô đã dạnh cả cuộc đời chăm chỉ dạy dỗ trẻ nhỏ, cháu nghĩ cô xứng đáng có một kỳ nghỉ Giáng sinh với gia đình duy nhất của mình. Đồng xu may mắn của cháu có gia rằng, ‘Khoảng trống sẽ nhanh chóng được lấp đầy’ Giờ cháu muốn tặng may mắn của cháu cho cô Malko”
Rồi một ngày Amanda nhận được cuộc gọi thông báo cô bé đã giành được chuyến đi cho cô giáo mình. Cô Malko đã vô cùng hạnh phúc khi đến Idaho tận hưởng kỳ Giáng sinh bên con trai. Nhưng cô không phải người duy nhất hạnh phúc.
“Đó là một trong những khoảnh khắc hạnh phúc nhất của đời tôi, con gái tôi đã giúp đỡ người khác”.
“Tôi ngồi cùng gia đình và nói, ‘Amanda đã có trải nghiệm và học hỏi được điều chúng ta chưa từng biết. Dù ở tuổi nào, ta cũng có thể tạo ra khác biệt trong cuộc đời người khác. Mẹ muốn hai con cũng trải nghiệm điều Amanda vừa dạy chúng ta. Bố và mẹ cũng sẽ tham gia giúp đỡ người khác nữa”.
Marilyn và chồng quyết định giúp ba đứa phát triển những dự án đúng sở thích mà vẫn giúp đỡ được cộng đồng cho riêng mình. Tình yêu với thú nhồi bông của Amanda giúp cô bé hình thành nên dự án “Thú bông để ôm”. Cô bé thu thập được hàng ngàn thú bông do các cửa hàng đồ chơi quyên tặng rồi chuyển đến các bệnh viện, cho trẻ mồ côi trẻ bị ngược đãi hay bỏ rơi. Eric, cậu bé có khiếu thể thao, thì có dự án “Bước chân hạnh phúc”, cậu thu thập giày từ các cửa hàng giày và đã phân phát được hơn mười lăm nghìn đôi giày đến những đứa trẻ có hoàn cảnh khó khăn. Cậu con trai cả, Chad, người luôn mong muốn được trở thành bác sĩ, và giờ đã được toại nguyện, thì bắt đầu dự án “Bác sĩ khu ổ chuột”, trong đó các bác sĩ và nha sĩ đến tận từng khu ổ chuột khám sức khỏe tổng thể và hỗ trợ chăm sóc răng miệng cho những trẻ em nghèo.
“Cảm xúc Amanda và cả gia đình chúng tôi đã có khi giúp đỡ gia đình co Malko thật tuyệt diệu, vì vậy chúng tôi quyết định rằng việc giúp đỡ người khác sẽ là ưu tiên trong cả năm với các con tôi. Nhiều năm qua, bọn trẻ đã giành được nhiều giải thưởng và ghi nhận cho những gì chúng làm cho cộng đồng. Nhưng không điều gì khiến chúng tôi hạnh phúc hơn là việc biết quan tâm và giúp đỡ người khác đã trở thành tính cách của bọn trẻ”.
Gia đình Perlyn hiện đang sống ở Boca Raton, đã nhận được rất nhiều giải thưởng cho các hoạt động giúp ích cho cộng đồng của mình. Những đứa trẻ của Marilyn đã xuất hiện trong chương trình Oprah Winfrey Show cũng như trong nhiều cuốn sách, tạp chí, và các phương tiện truyền thông khác.
Người mẹ đích thực học được gì từ câu chuyện này?
Nhiều người mẹ có xu hướng đi theo nhiều hướng một lúc và lúc nào cũng nỗ lực làm mọi việc, tận dụng mọi cơ hội để đạt được thành công cho gia đình mình. Thay vì đi theo nhiều cám dỗ như vậy, Marilyn chỉ tập trung vào một đam mê. Bằng cách như vậy, nỗ lực của gia đình cô không bị dàn trải, và cả gia đình ngày càng gần gũi nhau hơn.
Bạn đã từng?
1. Bạn có xác định giá trị hay niềm tin hàng đầu cho gia đình? Ví dụ như: tiền bạc, học hành và sự nghiệp, niềm tin tôn giáo, việc đảm bảo dinh dưỡng và sức khỏe, việc chăm lo và quan tâm đến người khác.
2. Liệu bạn đời của bạn có cùng chung niềm tin với bạn?
3. Nếu bạn ngồi lại cùng bọn trẻ và hỏi, “Ở gia đình mình, điều gì quan trọng nhất?” thì bọn trẻ sẽ phản ứng ra sao?
4. Nghĩ xem tuần trước bạn có từng phân vân về những chuyện “nhỏ nhặt” như “Mình nên để con xem chương trình đó hay nghe đĩa CD đó?” “Mình nên bắt con gái tự làm bài tập về nhà hay giúp con để con đi ngủ đúng giờ?” “Mình có nên để con trai mua chiếc kính đắt tiền đó để nó được bằng bạn bằng bè?” Bạn có dừng lại và tự hỏi, “Giá trị và niềm tin của mình đang ảnh hưởng đến cuộc sống hàng ngày của bọn trẻ như thế nào?”
5. Nghĩ xem vài ngày qua, bạn đã nói chuyện và giải thích cho con về giá trị bao nhiêu lần? Nếu bạn không thích chương trình TV đó, bạn có nói cho con mình biết tại sao không? Nếu bạn khăng khăng bắt con tập “thứ đàn violon ngớ ngẩn”, bạn có giải thích lý do của mình?
Người mẹ đích thực đã làm gì?
Dừng lại và áp dụng quy tắc VNK
Margie Sims đến từ Essex Junction, Vermont, bà mẹ của tám đứa con tuổi từ một đến mười tám, nhận ra một điều quan trọng. Rốt cuộc, việc lo cho tám đứa con từ học piano đến tiếng Pháp, bóng đá đến violon, vừa tốn kém tiền bạc lại vừa bất khả thi, việc quan trọng hàng đầu là phải rèn luyện cho các con tính cách mạnh mẽ. Một bà mẹ khác ở cùng lớp nghiên cứu Kinh thánh của chị đã đưa ra một lời khuyên hữu ích: “Luôn áp dụng kỷ luật với ba loại lỗi: vô lễ, nói dối, không vâng lời” Bất cứ khi nào trẻ mắc lỗi VNK như vậy, trẻ sẽ biết mẹ không bao giờ dung thứ. “Việt nhất quán với ba nguyên tắc như vậy đã giúp gia đình tôi rất nhiều” Margie nói. “Việc đó cho bọn trẻ một nền tảng đạo đức để noi theo giúp chúng phát triển nhân cách tôi mong muốn và giúp tôi tập trung vào điều quan trọng nhất”.
Cách đơn giản để nhắc bạn về niềm tin cốt lõi.
- Sáng tạo nên tôn chỉ gia đình. Joanne Kleindeints, bà mẹ bốn con, nhận thấy việc truyền tải thông điệp về sự kiên trì của mình tới các con là vô cùng quan trọng nên đã cùng cả gia đình dành một buổi chiều cùng nghĩ tôn chỉ về giá trị gia đình. Bọn trẻ cuối cùng đã chọn “Gia đình mình luôn hoàn thành việc mình đã bắt đầu”. Họ in nó ra những chiếc thẻ nhiều màu và treo trong phòng ngủ và bếp để luôn được nhắc về mục tiêu của mình.
- Áp dụng nguyên tắc hai – lần – một – ngày. Judy, Baggott, bà mẹ ba con , đến từ Palm Springs, California, tin rằng sự tử tế là giá trị cô muốn con mình đạt được nhất. Mỗi ngày khi bọn trẻ ra khỏi nhà để đi học cô đều nhắc con hãy làm hai điều tử tế với người khác. Giờ đây, các con cô đều đã trưởng thành, và tử tế đã trở thành nhân cách của chúng.
Các bà mẹ hãy chú ý.
Làm việc tốt cho người khác giúp thúc đẩy hạnh phúc.
Marilyn Perlyn nhận ra làm việc tốt khiến con gái cô hạnh phúc hơn và đó là lý do tại sao cô đặc mục tiêu cho gia đình mình là sống thật tử tế và hành động vì cộng đồng. Nghiên cứu đã chỉ ra rằng cảm nhận của Marilyn là đúng, lòng vị tha giúp tăng mức độ hạnh phúc. Sonja Lyubomirsky, nhà tâm lý học của đại học California tại Riverside, phát hiện rằng những ai thực hiện năm hành động tử tế nhỏ bé mỗi tuần, đặc biệt là tất cả trong một ngày, sẽ có cảm giác hạnh phúc tăng vọt.
Câu chuyện của một người mẹ đích thực.
Khi tôi mang thai đứa con đầu lòng, tôi nhận thấy bạn bè tôi lúc nào cũng hối hả và vất vả với lũ trẻ. Ngày nào cũng kín lịch tập, luyện, học cho con trẻ và họ liên tục phàn nàn “quá bận rộn”. Tôi tự hỏi: Liệu làm vậy với trẻ có khiến họ vui? Niềm vui thuần túy của việc chơi vui vẻ, và có những kỷ niệm hạnh phúc ở đâu rồi? Ngày hôm đó tôi đã viết vào nhật ký của mình: điều tôi hy vọng nhất là con lớn lên biết tôn trọng người khác, có tính cách mạnh mẽ, và sống tử tế. Tôi còn mong con thích những trò chơi phát huy trí tưởng tượng và thật sáng tạo. Những gì tôi viết ngày hôm đó đã trở thành kế hoạch làm mẹ của tôi và nó giúp tôi tập trung vào những gì làm quan trọng nhất.
Đã 18 năm kể từ ngày tôi viết ra lời hứa của mình. Giờ đây, khi nhìn vào mắt con tôi, tôi mừng là mình đã tuân thủ kế hoạch đó. Con gái tôi đang là cô học sinh trung học năm thứ hai hạnh phúc và tự tin. Tuần trước tôi vừa ôm tạm biệt cậu con trai của mình đi nhập học tại Princeton. Tôi tin thằng bé sẽ tự lập trước. Khi thấy các con có tính cách mạnh mẽ, biết tôn trọng người khác và có trái tim nhân hậu, tôi tin mình đã làm đúng.

0 nhận xét: