Người mẹ ủng hộ các điểm mạnh của con giúp xây dựng sự tự tin ở trẻ

Người mẹ đích thực: Dạy dỗ con phải theo cách phù hợp với tính cách của con.

Điểm mấu chốt: Hiểu tính khí của con

Lợi ích con nhận được: Tự tin về bản sắc và thế mạnh của mình

Bài học cho mẹ: Rốt cuộc mỗi đứa trẻ là một thực thể khác biệt, vì vậy ta không thể hy vọng một phương pháp kỷ luật có thể áp dụng cho tất cả trẻ, ta không thể hy vọng trẻ nào cũng phát huy được khả năng với cùng một giáo viên, và ta cũng không nên đăng ký cho con đi học Violon, bóng đá hay karate chỉ vì anh chị em của trẻ hay lũ trẻ hàng xóm đã đi học. Người mẹ đích thực sẽ học cách dạy con phù hợp với nhu cầu và tính khí của từng trẻ. Điều này sẽ giúp con chấp nhận bản thân, tự tin về bản sắc, và nhận thức được thế mạnh của mình. 
 
 
Người mẹ ủng hộ các điểm mạnh của con giúp xây dựng sự tự tin ở trẻ

“Cô ấy đối xử với mỗi đứa con như là một thực thể độc lập”

Trẻ em không phải những thức để cho vào khuôn, mà là những con người để ta khám phá.

Ngày đầu tiên tại trường mẫu giáo, Jean Cardinale không thể phủ nhận rằng cô thấy khá lo lắng khi đứng chờ ngoài cửa lớp cậu con trai út, Matt. Lớp mẫu giáo đâu phải lúc nào cũng suôn sẻ, và cô đang cảm nhận ưu tư của người mẹ khi vừa hy vọng mọi thứ diễn ra ổn thỏa với con lại vừa không chắc là con có làm được hay không.

Cậu con trai này thực sự là một thử thách với Jean. Trong khi cậu con trai lớn, Tim, chín tuổi, rất nghiêm túc, nhạy cảm, và có thiên hướng nghệ thuật, cậu con trai thứ hai, Daniel, vô tư, khỏe mạnh, và có năng khiếu âm nhạc, Matt là trường hợp khác hẳn. Cậu bé này lúc nào cũng tràn trề năng lượng, và muốn tham gia vào mọi thứ. “Cẩn thận, Matt!” “Chậm lại thôi con” “Cái đó sắp đổ!” “Bình tĩnh nào con”. Cậu bé rất tò mò, vui vẻ và luôn chân luôn tay. Jean biết việc ngồi bên một cái bàn và cẩn thận cắt hình tam giác với hình tròn từ giấy màu không phải việc ưa thích của Matt. Đi lại, chạy nhảy, đạp xe, leo núi, khám phá mới là phong cách của cậu.

Vì vậy không ít lần mẹ cậu được cô giáo cậu mời đến trường để “nói chuyện chút” về hành vi của con trai mình trong năm học vừa qua. Con Saunder rất lo ngại về việc Matt không theo những chủ đề cụ thể của cô trong từng buổi học. Và đôi khi trong câu chuyện của họ, từ bắt đầu bằng chữ “T” đáng lo ngại xuất hiện.

“Chị có bao giờ nghĩ đến việc có khả năng Matt bị tăng động không, chị Cardinale? Và cô Saunder cố gắng để chữ “T” đó không xuất hiện một lần nữa trong các câu chuyện của họ.

Giáo viên mẫu giáo của Matt có lý do của mình khi tin rằng cậu học trò nhỏ có năng lượng vượt trên mức bình thường, nhưng Jean không tin điều đó, dù chỉ là một phút.

Thôi nào, Jean tự nhủ với mình. Thằng bé chỉ mới bốn tuổi. Nó còn nhỏ. Hai anh em nó vào tuổi đó đã sẵn sàng cho chuyện giấy bút, nhưng nó thì không. Nó là đứa trẻ khác biệt. Nó có thể năng động và tràn đầy năng lượng, nhưng nó không tăng động.

Năm học thứ hai bắt đầu, tiếng chuông báo hết giờ reo, và như mọi khi, Matt là học sinh đầu tiên ùa ra cửa và chạy hết tốc lực đến chổ mẹ, làm mẹ loạng choạng vì cái ôm đầy nhiệt huyết của cậu

“Vui lắm mẹ ạ!” Cậu reo lên, và Jean thở phào nhẹ nhõm.

Jean thấy cô giáo của Matt, Sally Hunter, đang đứng ở cửa lớp. Từ ánh mắt nhìn cô giáo dõi theo con trai mình, Jean hiểu rằng cô ấy đã gắn lên con trai mình các mác “tăng động”. Cô không bao giờ muốn năm học mới của con mình lại bắt đầu theo cách như vậy. Cô phải thay đổi hình tượng đó trong mắt cô giáo của con, nhưng bằng cách nào? Dù sao thì trước hết cô phải đối diện với giáo viên của con và chào cô ấy đã.

“Xin chào tôi là Jean Cardinale, mẹ của Matt!” cô nói “Tôi chỉ muốn giới thiệu và nói cho cô biết Matt đã phấn khích thế nào khi được đi học. Thằng bé thích nơi đây và tôi rất mừng”.

Cô giáo của Matt mỉm cười, nhưng có vẻ có điều gì đó mà cô rất muốn nói. Jean nhìn cô giáo một lần nữa và nhận ra cô giáo chắc chắn sẽ đề nghị có “cuộc nói chuyện nho nhỏ” và lại đề cập đến chữ “T” nhạy cảm đó. Vậy là trước khi cô Hunter có thể mở lời, Jean buột miệng, “Cô không thích thái độ của Matt đó chứ”

Cô Hunter có vẻ ngạc nhiên, đó rõ ràng không phải là điều cô ấy muốn nghe. Nhưng giờ cô ấy đã chú ý đến Jean, cô tiếp lời, “Tôi chỉ hy vọng không có ai cố gắng thuần hóa thái độ của Matt. Chúng ta cần thêm người có tinh thần như thế này trên thế giới”.

Jean nắm lấy tay con rồi hai mẹ con cùng đi ra xe để về nhà. Cô đã không tính là sẽ thẳng thẳn với giáo viên của con như vậy, nhưng việc phân loại con trai cô là một điều thực sự khiến cô phiền lòng. Cô biết việc mỗi đứa con của mình nhận thức rõ bản thân chúng quan trọng như thế nào. Cô không bao giờ muốn ai gọi cậu con lớn là “nhà bác học” hay cậu con trai thứ hai là “vận động viên”. Và sẽ không có gì tốt đẹp khi gán một cái mác như vậy lên một cậu bé năm tuổi – hay bất kỳ độ tuổi nào.

Nhưng Jean cũng tự hỏi liệu mình có đang phá hỏng mối quan hệ của con trai và cô giáo nó không. Dù sao đó cũng là ngày đầu tiên của năm học. “Thật là cách tuyệt vời để bắt đầu năm học mới” . Cô lẩm bẩm. Tuy nhiên, vài tuần sau, Jean rất ngạc nhiên khi phát hiện ra mọi thứ đang chuyển biến tốt đẹp hơn rất nhiều so với những gì cô đã tưởng tượng.

Cuộc họp phụ huynh đầu tiên được tổ chức vào cuối tháng mười. Vào những tuần đầu tiên của tháng, tuần nào Jean cũng liên lạc với con Hunter, và thậm chí còn tham gia vào lớp học của con trai. Nhưng cô chưa bao giờ thực sự nói chuyện với giáo viên của con. Vì vậy đến lúc ngồi đối diện với cô Hunter, Jean thấy vô cùng lo lắng. Cô rất sợ nhắc đến vấn đề về “bản tính thừa năng lượng” của con mình. Nhưng những từ cô Hunter dùng để mô tả về con trai cô hoàn toàn khiến Jean ngạc nhiên. “Matt thật sự vui vẻ. Tôi thích tinh thần và năng lượng của thằng bé”.

Jean thở phào nhẹ nhõm. Cô giáo của Matt đang nhìn cậu bé như một thực thể mạnh mẽ và thú vị

TB. Tiếp theo của câu chuyện. Jean có báo lại, mười lăm năm sau, Matt vẫn là cậu bé tràn đầy năng lượng, tự tin và vui vẻ, nhưng giờ đã hoàn thành năm đầu tiên ở trường đại học. Việc học hành chẳng phải lúc nào cũng suôn sẻ: đến giờ Matt vẫn thấy ghét mấy việc cắt dán và ngồi yên lặng ở bàn làm công việc giấy – và – bút- chì, nhưng cậu là một người hòa đồng và được yêu quý, mẹ cậu tin cậu có thể khiến thế giới tốt đẹp hơn.

Jean cũng muốn chúng ta biết rằng Tim giờ đã tốt nghiệp trường luật cũng như vẫn nghiêm túc và nhạy cảm như xưa. Cậu em rất khác biệt của cậu, Daniel, thì vừa học xong chuyên nghành tâm lý học thể thao ở trường đại học và đang tìm việc, nhưng cũng không mấy lo lắng về việc đó. Và khi có bất kỳ ai đặt câu hỏi về sự “thừa thải năng lượng” của Matt, cô chỉ cười và nói, “Anh không thích thái độ của thằng bé sao?” Thật tuyệt là không ai nói không cả.

Người mẹ đích thực học được gì từ câu chuyện này?

Điểm quan trọng trong việc nuôi dạy con là tránh xa các định kiến. Nhiều người mẹ cố gắng đem mọi hoạt động và cơ hội giống nhau áp dụng lên đứa con khác nhau của mình. Dù sao không thể dùng cùng một loại dao để cắt các loại bánh từ các loại khuôn khác nhau.

Người mẹ đích thực cần chú ý.

Stanley I.Greenspan, nhà nghiên cứu tâm thần học trẻ em nổi tiếng, đã chỉ ra năm loại tính khí khó chịu nhất của trẻ và cách khắc phục. Điều quan trọng là biến thách thức thành cơ hội.

1. Quá nhạy cảm. Những đứa trẻ này có cách nhìn nhận thế giới hơi cực đoan và khiến ta thấy như mình đang đi trên vỏ trứng vậy. Chúng có thể rất đòi hỏi, khó chịu, và cứng đầu. Cách tiếp cận tốt nhất với trường hợp này là kết hợp giữa sự cảm thông và việc đưa ra các giới hạn, quy tắc, đồng thời khuyến khích sự chủ động của trẻ. Những đứa trẻ này có thể trở nên sáng tạo, sâu sắc và giàu lòng trắc ẩn.

2. Thu mình. Đầu tiên những đứa trẻ này có vẻ dễ tính vì chúng ít đòi hỏi và thích được để yên một mình. Sau đó bạn sẽ thấy chúng hòa nhập chậm hơn. Mục tiêu của bạn là động viên trẻ và rèn các kỹ năng xã hội để trẻ thấy thoải mái hơn khi ở nhóm đông người.

3. Bướng bỉnh. Bạn có con cứng đầu, tiêu cực, thích kiểm soát, và có vẻ chỉ biết nói “không”? Con có cố biến một hoạt động đơn giản nhất thành một thách thức? Những đứa trẻ bướng bỉnh khiến bạn kiệt sức. Sẽ ổn hơn nếu bạn bình tĩnh (tôi biết, tôi biết rồi), đưa ra các giới hạn, quan sát thời gian chuyển giao, và cố thương lượng những gì bạn sẵn sàng để thương lượng.

4. Lơ đễnh. “Lần thứ ba rồi đấy!” “Con không nghe à?” Điều bạn cần làm là giúp con tập trung, ra quyết định, và để ý hơn.

5. Quá năng động hoặc hiếu chiến. Có một số trẻ thực sự luôn luôn chân tay, nhưng ta vẫn có thể “thuần hóa” được chúng nếu bạn kiên nhẫn áp dụng các giới hạn, dạy con một các bình tĩnh, nhẹ nhàng. Trẻ sẽ học cách tự điều chỉnh thế giới của mình tốt hơn nếu ta dạy chúng cách kiểm soát cơn giận và thư giãn.

Câu chuyện từ người mẹ đích thực.
Học cách chấp nhận sự khác biệt của con mình 
 
 
Điều quan trọng nhất trong việc làm mẹ chinh là chấp nhận bản thân con. Với đứa con đầu tiên, tôi vẽ ra viễn cảnh “một đứa trẻ hoàn hảo” vừa hòa đồng lại vừa giỏi thể thao, thông minh lanh lợi và có nhiều bạn bè. Tôi nhớ một hôm khi phải lôi thằng bé ra xe để đi tập bóng rổ - lúc đó thằng bé bảy tuổi, nó vừa giãy đạp vừa la hét – tôi tự hỏi mình viễn cảnh đó có gì sai, nhưng tôi chưa tìm ra câu trả lời. Hình như tất cả bọn trẻ đều thích và chơi bóng rổ kia mà, và tôi nghĩ nếu tôi cứ bắt con trai tập luyện thì cuối cùng nó sẽ như những cậu bé kia, yêu thể thao, là người kết nối, hòa đồng với đám đông.

Cũng phải mất rất lâu để tôi nhận ra con trai lớn của tôi không phải kiểu trẻ con đó, chấp nhận sự thật rằng nó không phải đứa trẻ dễ gần và sẽ chẳng bao giờ thành “người kết nối” được cả.

Nó vừa tốt nghiệp đại học với kết quả xuất sắc chuyên ngành khoa học máy tính, có vài người bạn thân, và là chàng trai rất đạo đức, có trách nhiệm và chu đáo. Tôi nghĩ việc ta chấp nhận tính cách, cách học, hoặc tất cả những gì thuộc về con trẻ là điều vô cùng quan trọng, vì đó là một phần của tình yêu vô điều kiện và nó truyền cho đứa trẻ thông điệp rằng, dù con có khắc biệt và không giống với kỳ vọng của cha mẹ, thì ta vân yêu và hoàn toàn chấp nhận.

Người mẹ đích thực đã làm gì?

Tán dương điểm mạnh của con thông qua các nghi thức trong gia đình.

- Vật lưu niệm trong các kỳ nghỉ lễ. Marion Card, mẹ của bốn cô con gái đã trưởng thành, đến từ Saratoga, California, dùng tất Giáng sinh để khuyến khích cá tính của các con. Tất của mỗi con đều được mẹ khâu những hình trang trí nhỏ đại diện cho sở thích và thế mạnh của các cô gái. Những chiếc tất còn khẳng định vị trí của các cô gái trong gia đình Card. Marion đã qua đời được vài năm, nhưng những đôi tất bà dành cho các con vẫn được các cô gái trân trọng treo cạnh lò sưởi mỗi dịp Giáng sinh.

- Thư gửi con dịp sinh nhật. Cindy Morse, mẹ của hai người con đã trưởng thành, đến từ San Jose, California, mỗi năm đều viết một bức thư mình sinh nhật gửi đến con. Trong thư cô nhấn mạnh những thời khắc đặc biệt ở tuổi vừa qua của con, và đặc biệt nhấn mạnh những điểm mạnh cũng như ghi nhận những nỗ lực của con trong việc phát huy tài năng và những hành vi tốt. Cinday và các con cùng đọc thư với nhau, rồi cô cất giữ những bức thư này, sau đó tặng lại các con khi chúng đến sinh nhật hai mươi mốt tuổi.

Lời khuyên từ người mẹ đích thực

Hai bước đơn giản để chuyển những nét tính cách tiêu cực của con mình thành tích cực:

1. Tạo ra những “mác” tích cực để thay đổi “mác” tiêu cực.

Tăng động Sinh động

Nhút nhát Cẩn trọng

Thất thường Linh hoạt

Mơ mộng Sáng tạo

Dữ dội Quyết đoán

2. Giờ thì dùng những “mác” tính cực thôi.

Bất cứ khi nào bạn có thể, hãy dùng. Đó là khi ở trước mặt con, trước mặt anh chị em của con, bạn bè con, cũng như người lớn. Và cũng nên nhớ không được để ai “gắn mác” cho con bạn. “Con chị nhút nhát quá !” “Không phải thế chứ, nó là một người rấ biết quan sát đấy”. Hãy cẩn thận với những biệt danh, trừ phi nó giúp trẻ xây dựng tính cách và có tính tôn trọng, còn không thì không thể cho phép.

0 nhận xét:

DMCA.com Protection Status